Mơ Tưởng Anh Ấy Cũng Vô Dụng

Mơ Tưởng Anh Ấy Cũng Vô Dụng

(Phần II Mơ Tưởng Em Ấy Cũng Vô Dụng)

Thể loại: Đam mỹ, có H

Nhìn như một con mèo nhỏ dịu hiền, ngạo kiều, nhưng thật ra lại là một lớp ngụy trang cực cẩn thận.

Trước mặt "hắn" là chú mèo nhỏ nghe lời, dễ bị bắt nạt, nhưng sau lưng, lại là một chú sói đuôi to, rất tâm cơ, còn lâu mới để bản thân thiệt thời, nhất là dám mơ tưởng "hắn", bất cứ giá nào cũng sẽ tìm cách loại bỏ.

Con mèo nhỏ: "Tiểu Vinh, có phải cậu vì chuyện của tớ nên mới chia tay với Tiểu Tuyết hay không? Chuyện hôm đó là hiểu lầm, Tiểu Tuyết có lẽ cũng hơi xúc động nên mới hành xử như thế"

(Sói đuôi lớn: "Nham hiểm? Cậu nghĩ thế nào tôi không quan tâm đâu, quan trọng là Tiểu Vinh nghĩ như thế nào thôi")

Hắn: "Diêu Tịnh Tuyết nghe cho kỹ, nếu như Quân Quân ngày hôm nay xảy ra chuyện gì thì tôi sẽ không bỏ qua đâu!"

... 

Con mèo nhỏ: "Chị Mộng Đình, em giúp chị gắp thức ăn"

(Sói đuôi lớn im lặng, dáng vẻ nhẫn nhịn khi bị đối phương gạt mạnh đũa thức ăn ra) 

Hắn: "Nếu sau này còn đối với Quân Quân như thế thì đừng đến đây"

... 

Con mèo nhỏ: "Trưởng phòng nói tớ tìm kiếm khách hàng tiềm năng, cô ấy mang tới rất nhiều tài liệu hữu ích cho tớ" 

(Sói đuôi lớn: "Bạch trưởng phòng, cô tự lo chuyện của mình đi, trong giờ làm việc đừng nên lãng phí thời gian làm chuyện vô ích như đi tán tỉnh hay là gây khó dễ cho cấp dưới")

Hắn: "Ai cho phép cô có quyền nói cậu ấy tăng ca nhiều ngày như thế"

... 

Con mèo nhỏ: "Hôm nay tớ gặp lại Tiểu Tuyết, hình như cô ấy vẫn còn trách tớ... phải làm sao bây giờ, vợ sắp cưới của cậu hình như là không thích tớ rồi"

(Sói đuôi lớn: "Cô nghĩ cô thắng được tôi sao?")

Hắn: "Tớ lập tức bỏ cô ta, cậu đang ở chỗ nào nói cho tớ biết để tớ qua đón cậu"

... 

Con mèo nhỏ và sói đuôi lớn thực chất là một người, quần chúng xung quanh đều sáng tỏ như ban ngày nhưng mà "hắn" lại nghĩ con mèo nhỏ chính là con mèo nhỏ, vẫn luôn phải là hắn ở bên cạnh bảo vệ chăm sóc mới được.
  • Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
  • Chương 2: Chuyện mẫu giáo
  • Chương 3: Chuyện tiểu học
  • Chương 4: Chuyện trung học
  • Chương 5: Cưng chiều
  • Chương 6: Quân Quân rất tốt
  • Chương 7: Xe đạp
  • Chương 8: Đi dã ngoại
  • Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
  • Chương 10: Sang kết bạn
  • Chương 11: Tỏ tình
  • Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
  • Chương 13: Gánh nặng vô hình
  • Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
  • Chương 15: Tìm người
  • Chương 16: Tương kế tựu kế
  • Chương 17: Dằn mặt
  • Chương 18: Hẹn gặp
  • Chương 19: Không bỏ qua
  • Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
  • Chương 21: Rục rịch
  • Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
  • Chương 23: Tức giận
  • Chương 24: Làm lành
  • Chương 25: Đi siêu thị
  • Chương 26: Phòng bếp
  • Chương 27: Thuốc ngủ
  • Chương 28: Muốn ở bên
  • Chương 29: Nhung nhớ
  • Chương 30: Chị họ
  • Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
  • Chương 32: Thực tập
  • Chương 33: Khoảng cách
  • Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
  • Chương 35: Ghen
  • Chương 36: Tăng ca
  • Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
  • Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
  • Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
  • Chương 40: Vị trà xanh
  • Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
  • Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
  • Chương 43: Không về
  • Chương 44: Thành giao
  • Chương 45: Sáng tỏ
  • Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
  • Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
  • Chương 48: Người thích hợp nhất
  • Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
  • Chương 50: Thừa nhận